• Những câu ca dao, dân ca về tình thầy trò 20/11?

    Các bạn có câu ca dao, tục ngữ hay về tình thầy trò không? Cho mình với.


    http://az24.vn/hoidap/nhung-cau-ca-dao-dan-ca-ve-tinh-thay-tro-2011-d2719990.html

  • avatar
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
Ngày đăng: 12-11-2011 15:10 554
Bình Luận
Trả lời (5)
  • Đạo thầy nghĩa tớ
           Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
     
                Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa

         Đắc đạo vong sư
         Đắc ngư vong thuyền                                     
                                               
                   Đắc đạo quên thầy, được cá quên nơm
                          Đến đây viếng cảnh viếng thầy
                          Không say mùi đạo cũng khuây mùi trần
          Đi học thầy đánh đi gánh đau vai
                          Ở đây gần bạn gần thầy
                          Có công mài sắt có ngày nên kim

                                  Bơi Đăm, rước Giá, Hội Thầy
                                  Vui thì vui vậy chẳng tầy rã La
          Biết đâu tìm lòng chim dạ cá
          Thầy địa lý mất mả táng cha
          Tiếng lành đồn xa tiếng dữ cũng xa
          Đồn thì đồn bảy ba ngày đường

                            Biết chăng hỡi bác mẹ thầy
                            Ngỡ rằng gả bán, hóa đày thân con?

                                 Biết nhau từ thuở hàn vi
                                 Dù phải lận đận khi đi khi về
                                 Nhớ xưa cùng học một nghề
                                 Cùng thầy cùng bạn chớ hề quên nhau!

          Bẻ lau làm viết chép văn
          Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy

                                 Bồng bồng mẹ bế con sang
                                 Đò dọc quan cấm đò ngang không chèo
                                 Muốn sang thì bắt cầu kiều
                                 Muốn con hay chữ, thì yêu lấy thầy!

                                     Cơm cha áo mẹ chữ thầy
                                     Gắng công mà học có ngày thành danh
          Cơm thầy cơm cô

                        Cả làng có một thầy đồ
                        Dạy học thì ít, bắt cua thì nhiều
                        Thương thầy, trò cũng muốn theo
                        Trò sợ thầy nghèo bán cả trò đi

                                       Cửa song loan trên gài dưới khóa
                                       Tốt bộ dàn trò, rầm hạ mới ăn
                                        Ơn thầy nghĩa mẹ chưa đền
                                        Nhưng hai ta đã sắm một mền đắp chung.

          Con ơi ghi nhớ lời này
          Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên

                               Con hơn cha là nhà có phúc
                               Trò hơn thầy là đất nước yên vui

                                      Dạy con từ thuở tiểu sinh
                                      Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi
                                      Học cho "cách vật trí tri"
                                      Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông
             Dốt kia thì phải cậy thầy
             Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên

                              Dốt nát tìm thầy, bóng bẩy tìm thợ

                                      Học thầy không tầy học bạn

             Học trò ăn vụng cá kho
             Bị thầy bắt được đánh mo lên đầu

                               Học trò ăn vụng càng cua
                               Bà thầy bắt được, tôi mua tôi đền

                                    Học trò thò lò mũi xanh
                                    Ăn vụng bánh đúc chạy quanh nhà thầy
       
            Hai ta ăn một quả cau
            Dối thầy, dối mẹ ăn sau bóng đèn

                            Không thầy đố mầy làm nên
                          
                                   Khó thì hết thảo hết ngay
                                   Công cha cũng bỏ, nghĩa thầy cũng quên

       Mấy ai là kẻ không thầy
      Thế gian thường nói không thầy sao nên

                         Ngày nào em bé cỏn con,
                         Bây giờ em đã lớn khôn thế này.
                         Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy,
                         Nghĩ sao cho bõ, những ngày ước ao.


                            Đi một ngày đàng, học một sàng khôn...

        Học phải có hành

              Học đâu, biết đó

                     Học một, biết mười

         Học tài, thi phận

                    Học thầy không tày học bạn.

    16/11/2011 Viết bình luận
  • Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
    Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.

    Cả làng có một thầy đồ
    Dạy học thì ít, bắt cua thì nhiều
    Thương thầy, trò cũng muốn theo
    Trò sợ thầy nghèo bán cả trò đi
    Bẻ lau làm viết chép văn
    Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy

    Bồng bồng mẹ bế con sang
    Đò dọc quan cấm đò ngang không chèo
    Muốn sang thì bắt cầu kiều
    Muốn con hay chữ, thì yêu lấy thầy!

    Con ơi ham học chớ đùa
    Bữa mô ngày Tết thỉnh bùa thầy đeo

    Con cậu cậu nuôi thầy cho
    Cháu cậu, cậu bắt chăn bò chăn trâu
    Có bản khác: Con cậu cho học nho
    Con chim chích choè
    Nó đậu cành chanh
    Tôi ném hòn sành
    Nó quay lông lốc
    Tôi làm một chốc
    Được ba mâm đầy
    Ông thầy ăn một
    Bà cốt ăn hai
    Cái thủ (đầu), cái tai
    Tôi đem (Đem về) biếu chúa
    Chúa hỏi thịt gì
    Thịt Con chim chích chòe…
    Xem bài Chọi chim Choị Chim

    Cơm cha áo mẹ chữ thầy
    Gắng công mà học có ngày thành danh

    Cơm cha áo mẹ chữ thầy
    Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao

    Con hơn cha là nhà có phúc
    Trò hơn thầy là đất nước yên vui

    Con ơi ghi nhớ lời này
    Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên

    Con cóc là cậu ông Trời
    Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho
    Con cóc là cậu thầy nho
    Hễ ai nuôi nó (đánh chết) trời cho quan tiền
    Dốt kia thì phải cậy thầy
    Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên

    Dạy con từ thuở tiểu sinh
    Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi
    Học cho "cách vật trí tri"
    Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông

    Không thầy đố mầy làm nên
    Khuyên chàng đọc sách ngâm thơ
    Dầu cạn thiếp rót, đèn mờ thiếp khêu

    Không thèm ăn gỏi cá mè
    Không thèm nói với một bè trẻ ranh
    Không thèm ăn gỏi cá muông
    Không thèm nói với những phường ươn thây
    Không thèm ăn gỏi cá chầy
    Không thèm nói với thằng thầy mầy đâu!

    Gió đánh cành đa
    Thầy tưởng rằng ma
    Thầy ù thầy chạy
    Ba thằng ba gậy
    Đi đón thầy về
    Bắt con lợn sề
    Cho thầy chọc tiết
    Bắt con cá diếc
    Cho thầy bóc mang
    Bát con tôm càng
    Cho thầy bóc vỏ
    Lấy đôi đũa đỏ
    Cho thầy gải lưng
    Bóc đồng bánh chưng
    Cho thầy chấm mật

    Gió đập cành đa
    Gió đánh cành đa
    Thầy tưởng rằng ma
    Thầy ù thầy chạy
    Ba thằng ba gậy
    Đi đón thầy về

    Gió nam ào ạt gốc cây nằm mát
    Chẻ lạt đứt tay, đi cày trâu húc
    Đi xúc phải cọc, đi học thầy đánh
    Đi gánh đau vai, nằm dài nhịn đói

    16/11/2011 Viết bình luận
  • “Mấy ai là kẻ không thầy


    Thế gian thường nói đố mày làm nên”

    Và như chúng ta đều biết, mỗi con người - từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành, luôn được chăm sóc, dạy dỗ bởi bàn tay, khối óc, tấm lòng cao cả, bao la của nhiều người theo bước đi của thời gian. Khi còn nhỏ, ta chịu ơn nuôi dưỡng “như núi Thái Sơn” của cha, chịu cái nghĩa sinh thành “như nước trong nguồn” không ngừng tuôn chảy của mẹ. Rồi khi lớn lên, cắp sách tới trường - thì chính thầy giáo là người nâng niu, uốn nắn cho ta:

    “Mẹ cha công sức sinh thành

    Ra trường thầy dạy học hành cho hay”

    Thầy giáo dạy học trò trên nhiều phương diện, lĩnh vực theo mỗi bước đi của thời gian và sự hình thành nhân cách của trẻ. Nhưng trước hết là dạy để chúng biết được cái chữ:

    “Công cha, áo mẹ, chữ thầy

    Gắng công mà học có ngày thành danh”

    Rồi không chỉ có "chữ", tiếp đó là thầy truyền đạt cho trò nguồn kiến thức gắn liền, phù hợp với tư duy lứa tuổi. Người học trò lớn khôn, trưởng thành hơn qua mỗi bài giảng của thầy. Đến một ngày kia, nếu có ai trong số họ thành đạt, vẫn nghĩ rằng “một chữ hay nửa chữ” là thuộc về công lao của thầy:

    “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”

    (Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy)

    Chỉ ngần ấy thôi, cũng đủ để chúng ta hiểu: Nhân dân rất coi trọng nghề thầy giáo. Họ đúc kết lại trong những câu ca dao, tục ngữ dễ nhớ, dễ thuộc. Cũng bởi xuất phát từ chỗ nhận thức rõ vị trí của người thầy, mà dân gian đã không quên nhắc nhở học trò lòng yêu kính, biết ơn thầy. Có một câu ca dao viết rằng:

    “Muốn sang thì bắc cầu kiều

    Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”

    Lòng yêu kính ấy, được biểu hiện qua nét ứng xử bằng nhiều cách thức khác nhau, trong đó có phong tục lễ, tết. Nghĩa là mỗi năm, khi Tết đến xuân về, như đã trở thành đạo lý ngàn đời, mỗi người chúng ta, ngoài sống có hiếu với cha, với mẹ, còn phải sống có nghĩa đối với thầy.
    Trong ca dao, thường cất lên lời hứa hẹn của nhân vật trữ tình (là học trò) về sự "đền ơn đáp nghĩa" nếu ngày kia họ thành đạt:

    “Bao giờ anh chiếm bảng vàng

    Ơn thầy ta trả, nghĩa nàng nào vong”

    Song song với điều đó, dân gian cũng lên tiếng “cảnh báo” những kẻ “vong ơn bạc nghĩa”:

    “Yêu kính thầy mới được làm thầy

    Những phường bội bạc sau này ra chi”

    Phải, những kẻ quay lưng lại với người đã nâng niu, dìu dắt, dạy dỗ mình ngay từ ngày đầu tiên - những kẻ đó chắc chắn cuối cùng không thể đi đến trọn vẹn của đỉnh cao vinh quang - vì vinh quang gắn liền với danh vọng song cũng không tách rời đạo lý và lễ nghĩa.

    Dưới thời phong kiến, người thầy tuy giữ vị trí thứ hai theo trật tự: Quân – Sư – Phụ, nhưng được kính thờ như một:

    “Vua, thầy, cha, ấy ba ngôi,
    Kính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng”

    Địa vị, vai trò của người thầy được người đời tôn quý như thế đó! Kính thầy là một phong tục có giá trị nhân văn cao cả và sâu sắc. Hàng năm, cứ vào dịp Tết Nguyên đán, học trò ở xa cũng thu xếp thời gian đến thăm thầy:

    “Mồng một tết cha,
    Mồng hai tết mẹ,
    Mồng ba tết thầy.”

    Từ bao đời nay, đạo thầy trò luôn luôn được giữ gìn lưu truyền:

    “Mười năm, rèn luyện sách đèn,
    Công danh gặp bước, chớ quên ơn thầy”.

    Dưới thời vua Lê Thánh Tông, đạo nghĩa thầy-trò đã được luật hoá. Điều 25 Bộ luật Hồng Đức quy định: “Cha mẹ phải răn con em về đạo thờ thầy học. Khi gặp thầy học, phải kính cẩn, có lễ phép, không được trái lệnh; nếu không sẽ khép vào tội bất kính”; điều 90 : “Học trò phải tôn kính thầy, chăm chỉ về đường học, lấy đức hạnh làm gốc, không được khinh nhờn thầy, bỏ mất lễ phép. Ai trái lệnh sẽ bị tội tám mươi trượng”.

    Trong lịch sử dân tộc ta, đã có biết bao thầy giáo suốt đời tận tụy với công việc “trồng người”.

    Đời nhà Lý, thầy Lý Công Uẩn học rộng tài cao, học trò của thầy có Lý Thường Kiệt đã trở thành vị anh hùng dân tộc kiệt xuất đời Lý.

    Đời nhà Trần, thầy Chu Văn An đã đào tạo biết bao nhân tài như Lê Quát, Phạm Sư Mạnh. Nhiều thế hệ coi Chu Văn An là người thầy mẫu mực bậc nhất dưới thời phong kiến.

    Đời nhà Lê, thầy Trần Ích Phát mà học trò đã chiếm quá nửa triều đình Hồng Đức với 3 trạng nguyên, 4 bảng nhỡn, 6 thám hoa, 10 hoàng giáp và 51 đồng tiến sĩ.

    Đời nhà Mạc, thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm đã dạy biết bao người thành tài, nổi bật có Phùng Khắc Khoan là bậc công thần toàn năng và kiệt xuất của triều Lê Trung Hưng.

    Thế kỷ 19, có thầy khiếm thị – Nguyễn Đình Chiểu – với tư tưởng “Thà đui mà giữ đạo nhà”, cùng với thầy Cao Bá Quát danh tiếng vang lừng khắp nước.

    Thế kỷ 20, thầy Nguyễn Thúc Tự đã dạy dỗ học trò hầu hết trở thành những chí sĩ, những nhà yêu nước như :Phan Bội Châu, Ngô Đức Kế, Đặng Thái Thân, Lê Văn Huân, Đặng Thúc Hứa... Thầy Nguyễn Thúc Tự hồi đó cùng với thầy Nguyễn Tất Thành – Chủ tịch Hồ Chí Minh sau này – là những bậc danh sư đã làm rạng rỡ hơn bao giờ hết truyền thống của nhà giáo Việt Nam trong thời đại mới. 

    Một người thầy đi từng bàn, cầm lấy tay học trò nắn nót viết chữ “S” (tượng trưng cho đất nước Việt Nam hình cong như chữ S từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau) đã gieo vào tim óc trẻ thơ: một nước Việt Nam thống nhất cả ba miền, là hình ảnh tuyệt đẹp của một người thầy.

    Bên cạnh những người thầy mẫu mực, trong sáng, đất nước ta đã nổi lên những người học trò lỗi lạc, sống có đạo lý, biết ơn và tôn kính hết mực thầy của mình như: Lê Quát, Phạm Sư Mạnh đỗ tiến sĩ và giữ chức vụ cao, khi đến thăm vẫn cúi lạy thầy Chu Văn An “được thầy khuyên nhủ vài câu, rồi ra đi, rất lấy làm mừng”.
    II/Tục ngữ

    - Tiên học lễ, hậu học văn
    - Không thầy đố mày làm nên
    - Học thầy chẳng tầy học bạn
    - Thuộc sách văn hay, mau tay tốt chữ
    - Một kho vàng không bằng một nang chữ
    - Muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học
    - Ăn vóc, học hay
    - Ông bảy mươi học ông bảy mốt
    - Dốt đến đâu, học lâu cũng biết
    - Người không học như ngọc không mài

    - Muốn lành nghề, chớ nề học hỏi

    12/11/2011 Viết bình luận
  • 12/11/2011 Viết bình luận
  • avata
    ket

    Hai mươi-mười một đến rồi,

    Thầy ơi! Có biết bồi hồi nhớ thương?

    Hôm nay, bất chợt lạ thường,

    Con không về được con đường ngày xưa.
    Nỗi buồn rơi lẫn trong mưa,
    Làm sao về được cho vừa ước mong!
    Ngày ấy rạo rực trong lòng,
    Càng buồn thê thảm khi không được về.
    Thầy ơi! Thầy hãy trách chê!
    Cho con xin lỗi không về hôm nay!
    Hôm qua Thầy vẫn la rầy,
    Nhưng sao thấy quá vui vầy đàn con.
    Tình thầy cao ngất núi non,
    Lòng Thầy vẫn sắc, vẫn son với nghề.

    12/11/2011 Viết bình luận