• Cảm xúc ấn tượng buổi tựu trường đầu tiên của bản thân?

    giup em phan mo bai va ket ban cua de van: GHI LAI CAM XUC AN TUONG VE BUOI TUU TRUONG DAU TIEN CUA BAN THAN

  • avatar
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
    • smile
Ngày đăng: 29-08-2011 10:30 413
Bình Luận
Trả lời (3)
  • Bạn tham khảo 1 tản văn nhé, có khi cảm xúc của chính bạn lại dạt dào hơn đó

    "Khi nắng vàng rực rỡ đất trời và hoa cúc vàng ngẩn ngơ trên khắp ngả đường quê hương là mùa thu, mùa tựu trường đến. Trong cái không gian mênh mông hương sắc thu vàng ấy, lòng ai không bồi hồi nhớ thương về những mùa tựu trường đã xa.

    http://az24.vn/hoidap/cam-xuc-an-tuong-buoi-tuu-truong-dau-tien-cua-ban-than-d2320235.html

    Ai qua rồi thời áo trắng vô tư không thể không nhớ buổi tựu trường đầu tiên của mình. Tôi vẫn còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, trời mới vừa sáng, sương giăng lành lạnh, mẹ đưa tôi đến trường với quần áo, sách vở còn thơm sực nức trong tâm trạng hồi hộp, lo lắng. Ngôi trường tôi học sao mà xa lạ quá. Trường mới, bạn mới cái gì cũng lạ lẫm, bỡ ngỡ. Buổi lễ khai giảng ngập tràn cờ hoa rực rỡ, rộn ràng niềm vui. Học sinh ai cũng ăn mặc áo quần mới và đẹp. Tôi ấn tượng nhất là những chiếc khăn quàng đỏ bay trên vai các anh chị lớp lớn, ao ước ngày mai sẽ lớn để được như các anh chị lớn. Mẹ dắt tôi đến chỗ cô giáo lớp một đang đứng nơi cửa lớp, tươi cười đón từng học sinh bé nhỏ. Cô đưa tay xoa tóc cậu học trò, dịu dàng: “Con trai ngoan vào lớp nha”. Câu nói ngọt ngào, bàn tay mềm mại, ánh mắt âu yếm của cô đã giúp tôi tự tin hơn, bớt bỡ ngỡ và sợ sệt. Cô là cô giáo đầu đời đã để lại trong tôi nhiều dấu ấn nhất, cho tôi nét chữ đầu tiên để đi chinh phục biển tri thức, cho tôi tình thương và niềm tin bước vào đời...

    Ngày khai trường cuối cùng năm lớp 12 ghi dấu mãi trong ký ức ngọt ngào của tôi là một buổi sáng nắng và hoa tràn ngập sân trường. 11 mùa khai giảng của đời học sinh rồi mà cái tâm trạng náo nức, tâm hồn lâng lâng niềm vui vẫn tươi mới như ngày nào. Vẫn bâng khuâng, vẫn chờ đợi những phút giây vang lên tiếng trống trường trước thềm năm học mới. Cái lạ của ngày này có khác chăng là sự tiếc nuối bởi là ngày khai trường cuối cùng đời học trò hồn nhiên, thơ ngây. Một nỗi buồn mênh mang trong tôi. Vậy là chỉ còn 9 tháng nữa thôi phải chia tay thầy cô, mái trường, bạn bè, xa những ngày dễ thương đã là kỷ niệm. Hình như bạn bè cũng sâu lắng nỗi niềm như tôi.

    Cảm xúc dâng trào trong tôi vào ngày khai trường đầu tiên của nghiệp giáo. Ngôi trường tôi dạy nằm ở miền quê sông nước còn nghèo khó, vách lá đơn sơ. Học trò quê háo hức niềm vui, cười nói giòn tan làm lòng thầy giáo trẻ rộn ràng. Thương làm sao những mái tóc đỏ hoe, da sạm đen vì nắng gió. Nhìn những gương mặt học trò dễ thương, tôi như sống lại hình ảnh tôi xưa qua các em. Tôi đã nói với học trò mình rất nhiều trong cái ngày đầy ý nghĩa của đời mình...

    Một mùa tựu trường nữa lại đến, các cô cậu học trò đang chờ đợi trong niềm hân hoan, lòng nôn nao đón ngày khai giảng. Học trò đầu cấp không khỏi lo lắng, hồi hộp trong bỡ ngỡ, xa lạ với trường mới, thầy cô và bạn bè mới. Và cái cảm xúc dịu dàng lại ngân lên da diết: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi sao quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng... Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học...” (“Tôi đi học” - Thanh Tịnh).

    Tiếng trống trường lại vang lên xôn xao đâu đó, báo hiệu một năm học mới đầy ắp niềm vui và nhiều hứa hẹn đang chờ đợi các cô cậu học trò phía trước... Yêu thương lắm những mùa tựu trường!"

    29/08/2011 Viết bình luận
  • Có thể có các sự kiện như:

    - Lần đầu tiên bước vào cổng trường, một sự rộng lớn mở ra trước mắt, tả quang cảnh trường lớp, cây cối, em đuợc một ngừoi bạn đến hỏi thăm và dẫn đi thăm trường.

    - Em tự mình đến trường, ko cần ai phải dẫn dắt, đi bằng chính đôi chân của mình.

    - Em được một cô giáo đến hỏi thăm và đưa vào lớp em sẽ học.

    - Hoặc là những điều trớ trêu nhưng lại có ý nghĩa như bị ngã nhưng lại nhận được sự quan tâm, chia sẻ của bạn bè và thầy cô mới, đó là động lưục cho em bước tiếp.

    ....

    Những cảm xúc thật của em sẽ giúp cho em làm tốt đề văn này. :)

    Chú ý kết hợp giữa miêu tả, biểu cảm và tự sự em nhé. :)

    29/08/2011 Viết bình luận
  • Bạn tham khảo bài này nhé, thực ra chỉ cần cảm xúc bạn nhớ lại buổi tựu trường đầu tiên thôi mà, cảm xúc và kỉ niệm của chính mình bao giờ cũng dễ viêt hơn và văn thật hơn là của người khác ^^

    "Mọi học sinh chúng ta đều gắn liền với biết bao kĩ niệm vui buồn của tuổi học trò . Đối với tôi có lẽ kỉ niệm về buổi tựu trường đầu tiên khi bước vào lớp 1 là ấn tượng sâu sắc nhất .

    Những ngày trước đó tôi có tâm trạng háo hức. Có điều gì đó lạ lắm đang xảy ra trong căn phòng bé nhỏ. Mẹ đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho tôi. Những quyển tập đã được mẹ bao bìa dán nhãn cẩn thận từ mấy tuần trước. Mẹ giúp tôi xếp tập ngai ngắn vào chiếc cặp xinh xinh.Mọi người vẫn còn trò chuyện. Họ nói về tôi. Mẹ mặc thử cho tôi bộ đồng phục cái quần tây, áo trắng trông thật xinh xắn. Đứng trước gương, tôi thấy là lạ nên đã bật cười. Bà nội xoa đầu khen ‘‘ Cháu bà lớn thật rồi, trông chửng chạc lắm !Ngày mai cháu đã là học sinh lớp một! Cố học thật giỏI cháu nhé ! ’’

    Sáng hôm sau, cũng như bao các bạn khác. Tôi cùng mẹ đi trên con đường dài và hẹp. Con đường này tôi đã thường xuyên qua nó. Nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Mọi cảnh vật điều có sữ thay đổi lớn. Cánh đồng lúa, nay lạ hơn lúc trước, hình như nó vàng hơn mọi ngày thì phải. Hai hàng cây bên đường đu đưa trước gió như vẫy tay chào đón tôi tới trường.

    Từ xa xa, phía sau những tán cây to, cổng trường đã dần dần hiện ra trước mắt tôi. Phía trên là tấm bảng to màu xanh, để tên trường. Khi đến trường, trước mắt tôi bây giờ là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ,có rất nhiều bạn học sinh cũng được cha, mẹ đưa đến trường như tôi. Tôi cùng mẹ bước vào sân trường . Một ngôi trường đồ sộ với 3 dãy lầu hiện ra trước mắt tôi. Làm tôi tự nhiên cảm thấy mình trở nên bé nhỏ. Nên chỉ biết nắp sau lưng mẹ. Sân trường ngày càng đông học sinh hơn. Cũng là lúc tâm trạng tôi ngay càng hồi hợp và lo lắng. Tay tôi càng siết chặc lấy bàn tay mẹ. Mẹ cuối xuống vuốt tóc tôi. Bỗng tiếng trống trường vang lên .Tôi phải tạm biệt mẹ, tôi cùng các bạn xếp hàng vào lớp. Tôi im lặng, cuối đầu không dám nhìn cô giáo đang đứng ở trước cửa. Đầu tiên cô gọi tên tôi, tôi giật mình và bật khóc, làm các bạn khác cũng khóc theo. Cô hỏi tôi và hỏi:
    - “Em tên Trâm Anh phải không ?”
    Vừa nói tôi vừa khóc:
    -“Dạ! phải”
    Cô hỏi tiếp
    - “Sao em lại khóc, lát nữa cũng được về nhà thôi mà”
    - “Thôi con vào lớp đi! “
    Rồi tôi bước vào lớp, các bạn đứng sau tôi cũng nính khóc. Rồi các bạn cũng bước vào. Lớp học rất sạch sẽ rộng rãi và thoáng mát, g.
    Bàn ghế được xếp rất ngay ngắn. Cô bước vào lớp, giớI thiệu, sắp xếp chỗ ngồi và bầu bạn lớp trưởng của lớp. Vì thấp hơn các bạn khác nên tôi phải ngồi bàn đầu. Lúc này tôi đã bình tỉnh hơn, tôi còn làm quen được với bạn ở bên cạnh rồi nhiều bạn khác nữa. Tôi rất vui và kể cho mọi người nghe

    Sau buổI học đầu tiên ấy tôi rất vui vì mình đã làm quen được với rất nhiều bạn. Tôi rất tự hào vì mình đã lớn, đã là hoc sinh lớp 1. Tôi phảI cố gắn học thật tốt để cho ông bà, cha mẹ, thầy cô vui lòng. Tôi giờ đã lớp tám rồi nhưng vẫn còn nhớ đến buổi tựu trường đầu tiên vào lớp một của tôi."

    Bạn tham khảo bài này nhé! Chúc bạn học tốt ! :)

    29/08/2011 Viết bình luận